
Nếu coi nghệ thuật là hàng hóa, thì nó cũng nên có nhãn cảnh báo:
“Tốt nhất dùng trong vòng 7–8 năm kể từ ngày triển lãm.”If art is treated as a commodity, then it should also carry a warning label:
“Best consumed within 7–8 years from the exhibition date.”
Tên triển lãm
Bảy Tám Năm
Nghệ sĩ thị giác
Bùi Chát
Giám tuyển
Lý Đợi
Trợ lý tổ chức
Lê Văn Đồng
Chất liệu
Acrylic + dung môi tự huỷ trên canvas
Số lượng tác phẩm
29
Ngày
04 Tháng 2 – 28 Tháng 2, 2026
Khai mạc
18:30, Ngày 04.02.2026
Địa điểm
CON Art Gallery
Bến Du Thuyền, Đảo Kim Cương,
P. Bình Trưng, TPHCM.
Thời gian mở cửa
8h00 – 22h
Giấy phép triển lãm
1311/GP-SVHTT–XDNSVHGĐ
(H29.17-260122-0024)
Đơn vị tổ chức
CON Art Gallery & Artonis
Đại diện
Ms Lương Lê
Email: dangleluong@gmail.com
Phone: 0929.666.088
Exhibition
Seven-Eight Years
Visual Artist
Bui Chat
Curator
Ly Doi
Assistant
Le Van Dong
Material
Acrylic + Self-degrading solvent on canvas.
Number of artworks
29
Date
04 Feb – 28 Feb 2026
Opening Celebration
18h30 – 04 Feb 2026
Location
CON Art Gallery
Marina, Diamond Island
Binh Trung Ward, Ho Chi Minh City.
Opening time
08h00 – 22h00
Exhibition Permit
1311/GP-SVHTT–XDNSVHGĐ
(H29.17-260122-0024)
Organizer
CON Art Gallery & Artonis
Representative
Ms Lương Lê
Email: dangleluong@gmail.com
Phone: 0929.666.088
Giới thiệu ngắn
Bảy Tám Năm là triển lãm của hoạ sĩ Bùi Chát tại CON ART Gallery (04/02 – 28/02/2026), mở màn chương trình hoạt động năm 2026 của Gallery. Dự án đặt hội hoạ vào một “thời hạn”: bằng một dung môi đặc biệt pha cùng màu, các bức tranh được lập trình để phai dần và sau bảy đến tám năm sẽ trở về mặt toan trắng. Giữa cái đẹp và sự biến mất, triển lãm mời người xem ở lại với khoảnh khắc—như một phép thử của lòng can đảm, nơi giá trị không nằm ở việc giữ mãi, mà ở cách ta nhìn và nhớ.
Short introduction
Bay Tám Năm is a solo exhibition by Bùi Chát at CON ART Gallery (4–28 Feb 2026), inaugurating the Gallery’s 2026 programme. The project places painting under a deadline: using a special solvent mixed into pigment, each work is programmed to fade over time and return to a white canvas after seven to eight years. Suspended between beauty and disappearance, the exhibition invites viewers to remain with the moment—an ethics of courage in which value lies not in permanent possession, but in the act of seeing and remembering.
Một trò chơi dân gian mà thế hệ tôi thường chơi vào những ngày Tết là chơi bài “ngầu”, có nơi gọi là “ngầu hầm” hoặc “ngầu tố”. Con số 785 là con số cụ thể của ba quân bài, mô tả việc đã “có ngầu” — đủ điều kiện để tiếp tục ở lại ván chơi.
Tôi thích trò chơi này vì nó không có thứ bậc. Không ai hơn ai. Chỉ có hai loại người: có ngầu và không ngầu. Có ngầu nghĩa là còn lý do để chơi. Không ngầu nghĩa là rời khỏi bàn. Nghệ thuật cũng thế: không có tác phẩm “cao” hay “thấp”, “kinh điển” hay “thường dân”. Chỉ có kẻ còn dám liều trong chính giới hạn của mình, và kẻ đã thôi.
Tôi gọi dự án này là Bảy Tám Năm — vừa là con số “ngầu” trong trò chơi, vừa là hạn sử dụng của tác phẩm. Tôi đã thử nghiệm một loại dung môi đặc biệt: khi pha với màu, nó khiến bức tranh tự tan biến dần theo thời gian. Sau bảy đến tám năm, toàn bộ màu sắc sẽ phai hết, chỉ còn lại tấm toan trắng. Không phải vì bị phá hủy, mà vì được “lập trình” để biến mất.
Tôi muốn tranh chết đúng hạn. Không vì chán ghét đời sống vật thể, mà vì muốn nó trở lại với trật tự tự nhiên: có sinh, có diệt, có quên. Từ lâu, người ta đã nói về “nghệ thuật vĩnh cửu”, “vẻ đẹp bất tử”. Nhưng thực ra, mọi thứ tồn tại nhờ biết mất đi. Một tác phẩm được bảo quản mãi chỉ là vật chết được ướp kỹ. Tôi muốn làm ngược lại: để nó chết theo cách riêng — nhẹ, chậm, và tự nhiên.
Nếu coi nghệ thuật là hàng hóa, thì nó cũng nên có nhãn cảnh báo:
“Tốt nhất dùng trong vòng 7–8 năm kể từ ngày triển lãm.”
Một lời đùa, nhưng cũng là một cách nói thật. Cái đẹp cũng cần được tiêu thụ đúng hạn. Tranh cũng như sữa, rượu, hay thân thể con người: quá hạn sẽ đổi vị — và chính sự đổi ấy mới là phần tiếp theo của tác phẩm.
Bảy Tám Năm vì thế là một cuộc chơi có quy tắc. Tôi tạo ra một cái đẹp, đồng thời ký vào bản án tự hủy của nó. Tôi vẽ, và cùng lúc, tôi đang xóa. Mỗi lớp sơn mang trong mình hạt mầm của tan rã, như cơ thể đã mang sẵn gene lão hóa. Tôi không làm thí nghiệm hóa học; tôi chỉ thực hành một thứ tâm linh hội họa. Vẽ ra để mất, chính là cách tôi buông khỏi ảo tưởng bất tử của nghệ sĩ.
Khi bức tranh phai đi, điều còn lại không phải là vật thể, mà là trí nhớ. Tôi muốn thử xem: người xem có nhớ được cái họ từng thấy không, hay ký ức cũng tan cùng màu sắc? Có thể thứ còn lại chỉ là cảm giác mơ hồ rằng “đã từng có một bức tranh ở đây”. Và biết đâu, chính khoảnh khắc không còn gì để nhìn ấy, mới là lúc nghệ thuật thật sự hiện ra.
Trong dự án này, mỗi bức tranh là một đồng hồ đếm ngược. Mỗi cái nhìn của người xem là một lần kim nhích lên. Khi bạn đứng trước nó, bạn đang nhìn vào quá trình biến mất, chứ không phải sự hiện hữu. Tôi muốn người xem cảm nhận được cái đang trôi đi, chứ không phải cái đang còn lại.
Tôi biết, nói đến nghệ thuật, ai cũng thích giữ lại. Người ta phục chế, lưu trữ, mua bảo hiểm, lưu danh trong viện bảo tàng. Nhưng với tôi, chính sự tạm thời mới là giá trị của nghệ thuật. Tác phẩm, cũng như đời người, không cần kéo dài vô hạn. Nó chỉ cần sống trọn khoảnh khắc của mình. Cái chết không làm nó yếu đi; ngược lại, cho nó một phẩm chất khác — phẩm chất của sự biến mất có ý thức.
Nếu có thể, tôi sẽ gắn lên từng bức tranh một nhãn nhỏ:
“Cảnh báo: Tác phẩm sẽ tự hủy trong vòng 7–8 năm. Không chịu trách nhiệm nếu bạn yêu nó quá lâu.”
Đó không phải là trò châm biếm. Đó là một thái độ. Một cách nói rằng nghệ sĩ, cũng như tác phẩm, phải biết mình đang sống trong thời hạn. Khi ta dám nhìn vào sự ngắn ngủi, cái còn lại không phải là nỗi sợ, mà là một sự tự do.
Bảy Tám Năm — con số ấy, trong bài bạc là cơ hội, trong nghệ thuật là thời hạn, và trong đời sống là phép thử của lòng can đảm. Nghệ thuật không cần phải trường tồn để có giá trị. Nó chỉ cần có ngầu: nghĩa là dám chơi, dám mất, dám trắng tay.
Và khi bức tranh cuối cùng biến mất, để lại tấm toan trắng, có lẽ đó không phải là kết thúc, mà là khoảnh khắc bắt đầu của một hình thức tồn tại khác: tồn tại trong ký ức, trong quên lãng, trong ánh nhìn đã trôi qua.
Bởi cuối cùng, như trong mọi ván bài,
chỉ những gì sắp mất mới thật sự tồn tại.
Chú giải: Ở trò “ngầu hầm” hoặc “ngầu tố” trong chơi bài, 785 (7+8+5=20, là bội số của 10) tức là “có ngầu”. Nghĩa là người chơi đủ điều kiện để ở lại bàn, để tiếp tục tranh thắng. Mỗi người được chia năm lá; ai có ngầu thì “show” ra, giữ lại hai lá để đấu. Ai không ngầu thì úp bài, coi như đã chết. Những người còn lại có thể “tố”, “theo”, hay lật ngửa hai lá cuối cùng. Ai sợ thì bỏ. Ai tin thì chơi tới cùng. Kết cục chỉ gói trong vài giây, nhưng tất cả nằm ở một điều: dám đặt cược.
A folk game my generation often played during Tết is a card game called “ngầu,” in some places known as “ngầu hầm” or “ngầu tố.” The number 785 refers to a specific combination of three cards, describing the state of “having ngầu” — meaning one is qualified to remain in the hand.
I like this game because it has no hierarchy. No one is above anyone else. There are only two kinds of people: those with ngầu and those without. Having ngầu means you still have a reason to play. Not having ngầu means leaving the table. Art is the same: there are no “high” or “low” works, no “classic” or “common.” There are only those still willing to take risks within their own limits, and those who have stopped.
I call this project Bay Tám Năm — both the “ngầu” number in the game and the expiry date of the work. I have experimented with a special solvent: when mixed with paint, it causes the painting to gradually dissolve over time. After seven to eight years, all colour will fade, leaving only a white canvas. Not because it has been destroyed, but because it has been “programmed” to disappear.
I want the painting to die on schedule. Not because I despise the material life of objects, but because I want it to return to the natural order: birth, death, forgetting. For a long time, people have spoken of “eternal art,” “immortal beauty.” But in truth, everything exists by knowing how to disappear. A work preserved forever is only a dead object carefully embalmed. I want to do the opposite: let it die in its own way — lightly, slowly, and naturally.
If art is treated as a commodity, then it should also carry a warning label:
“Best consumed within 7–8 years from the exhibition date.”
A joke, but also a way of telling the truth. Beauty, too, should be consumed within its proper time. Paintings are like milk, wine, or the human body: past their expiry they change flavour — and that very change becomes the next part of the work.
Bay Tám Năm is therefore a game with rules. I create beauty while also signing its sentence of self-destruction. I paint, and at the same time, I am erasing. Each layer of paint carries within it the seed of dissolution, the way the body already carries the gene of ageing. I am not doing a chemical experiment; I am simply practising a kind of painterly spirituality. To paint in order to lose is my way of letting go of the artist’s illusion of immortality.
When the painting fades, what remains is not an object, but memory. I want to test this: do viewers remember what they once saw, or does memory also dissolve with the colour? Perhaps what remains is only a vague feeling that “a painting once existed here.” And perhaps it is precisely the moment when there is nothing left to see that art truly appears.
In this project, each painting is a countdown clock. Each look from the viewer is a tick of the hand. When you stand before it, you are looking at a process of disappearance, not a state of presence. I want viewers to feel what is slipping away, not what is still there.
I know that when it comes to art, everyone wants to keep it. People restore, archive, insure, and enshrine it in museums. But for me, it is precisely temporariness that is art’s value. A work, like a human life, does not need to extend indefinitely. It only needs to live its moment fully. Death does not weaken it; on the contrary, it grants another quality — the quality of a disappearance undertaken with awareness.
If I could, I would attach a small label to each painting:
“Warning: This work will self-destruct within 7–8 years. No responsibility if you love it for too long.”
That is not mere satire. It is an attitude. A way of saying that the artist, like the work, must know they live within a time limit. When we dare to look at brevity, what remains is not fear, but a kind of freedom.
Bay Tám Năm — that number, in gambling is an opportunity; in art, a deadline; and in life, a test of courage. Art does not need to last forever to have value. It only needs to have ngầu: meaning to dare to play, dare to lose, dare to end up empty-handed.
And when the last painting disappears, leaving a white canvas, perhaps that is not an ending, but the moment a different mode of existence begins: existing in memory, in forgetting, in the gaze that has already passed.
Because in the end, as in every hand of cards,
only what is about to be lost truly exists.
Note: In the gambling card games “ngầu hầm” or “ngầu tố,” 785 (7+8+5=20, a multiple of ten) means “having ngầu.” That is, the player qualifies to stay at the table, to continue contesting the win. Each player is dealt five cards; those who have ngầu “show” and keep two cards to fight with. Those without ngầu fold their cards, as if already dead. The remaining players may “raise,” “call,” or turn over the final two cards. Whoever is afraid quits. Whoever believes plays it through. The outcome is decided in only a few seconds, but everything depends on one thing: the nerve to wager.
CON ART GALLERY – DIAMOND ISLAND: KHÔNG GIAN TRƯNG BÀY ĐƯƠNG ĐẠI GIỮA ÁNH SÁNG, KIẾN TRÚC VÀ CẢNH QUAN
CON Art Gallery – Diamond Island giới thiệu một không gian trưng bày được kiến tạo như một “mặt phẳng nhìn” mở, nơi nghệ thuật đương đại hiện diện đồng thời với nhịp sống đô thị và cảnh quan xanh của đảo. Với cấu trúc vách kính toàn phần, gallery vận hành như một kiến trúc trong suốt: tác phẩm không bị khép kín trong nội thất, mà đối thoại trực tiếp với bên ngoài—ánh sáng, chiều sâu, chuyển động của người xem, và sự thay đổi của thời gian trong ngày.
Thiết kế không gian nhấn mạnh tính tuyến tính và nhịp điệu. Hệ khung cột và trần kỹ thuật tạo nên một “khuôn” kiến trúc kỷ luật, cho phép bố cục trưng bày đạt độ rõ ràng, mạch lạc, và dễ định hướng. Trên nền trung tính của vật liệu và ánh sáng, các tác phẩm—đặc biệt là hội hoạ và thực hành dựa trên màu sắc—được đẩy lên như những trường thị giác độc lập, đồng thời vẫn giữ khả năng liên kết thành một chuỗi trải nghiệm. Không gian kính giúp hình ảnh tác phẩm xuất hiện từ xa như một tín hiệu thị giác, gợi mở cảm giác tiếp cận tự nhiên: người xem có thể “đọc” triển lãm ngay từ lối đi, trước khi bước vào bên trong.
Hệ thống chiếu sáng tracklight được triển khai nhằm đảm bảo tính chuẩn xác của ánh sáng trưng bày, đồng thời tạo độ linh hoạt cho nhiều cấu hình sắp đặt. Vào buổi tối, gallery chuyển trạng thái thành một “hộp ánh sáng” giữa cảnh quan tĩnh: tác phẩm được nâng đỡ bởi độ trong của kính, phản chiếu và lớp lang thị giác, tạo nên cảm thức vừa gần gũi vừa trang trọng. Đây là một không gian nơi việc nhìn không chỉ diễn ra trước tác phẩm, mà còn diễn ra qua tác phẩm—qua những lớp kính, qua bóng cây, qua khoảng tối và các điểm sáng của thành phố.
CON Art Gallery – Diamond Island được định vị như một điểm đến văn hoá đương đại, ưu tiên trải nghiệm thẩm mỹ tinh tế và chất lượng trưng bày theo tiêu chuẩn quốc tế. Thay vì nhấn mạnh tính phô diễn, không gian lựa chọn sự tiết chế: để tác phẩm giữ vai trò trung tâm, để người xem có đủ khoảng lặng, và để cuộc gặp gỡ giữa nghệ thuật–cơ thể–không gian trở nên trọn vẹn. Gallery hướng đến việc xây dựng một nền tảng chuyên nghiệp cho các dự án triển lãm, xuất bản và đối thoại học thuật, góp phần mở rộng sinh thái thưởng ngoạn nghệ thuật đương đại tại Việt Nam trong bối cảnh kết nối khu vực và quốc tế.
ON ART GALLERY – DIAMOND ISLAND: A CONTEMPORARY EXHIBITION SPACE SHAPED BY LIGHT, ARCHITECTURE, AND LANDSCAPE
CON Art Gallery – Diamond Island introduces an exhibition space conceived as an open “plane of viewing,” where contemporary art coexists with the rhythms of urban life and the island’s green landscape. Built with a full-height glass façade, the gallery functions as a transparent architecture: artworks are not enclosed within an interior, but engage directly with the outside—light, depth, the viewer’s movement, and the changing tempo of the day.
The spatial design emphasizes linearity and rhythm. A structural grid of columns and an exposed technical ceiling form a disciplined architectural “frame,” allowing exhibition layouts to remain clear, coherent, and easy to navigate. Against a neutral backdrop of materials and light, artworks—especially painting and color-based practices—are elevated as independent visual fields, while still capable of linking into a continuous sequence of experiences. The glass enclosure allows artworks to appear from afar as visual signals, inviting a natural approach: visitors can “read” an exhibition from the walkway before stepping inside.
A track-lighting system is deployed to ensure accurate exhibition illumination while maintaining flexibility for varied installation configurations. In the evening, the gallery shifts into a “light box” within a quiet landscape: artworks are supported by the glass’s transparency, reflections, and layered visual depth—creating an atmosphere that is both intimate and ceremonial. Here, looking happens not only in front of the artwork, but also through it—through panes of glass, through tree shadows, through darkness and the city’s points of light.
CON Art Gallery – Diamond Island is positioned as a contemporary cultural destination, prioritizing refined aesthetic experience and international-standard exhibition quality. Rather than emphasizing spectacle, the space embraces restraint: allowing artworks to remain central, giving viewers sufficient quiet, and enabling a complete encounter between art, body, and space. The gallery aims to build a professional platform for exhibitions, publications, and scholarly dialogue—contributing to the expansion of Vietnam’s contemporary art ecosystem within a broader regional and international context.
Link dữ liệu hình ảnh và các thông tin khác | Link of photos and other materials
0 comments on “Exhibition Details | Bảy Tám Năm Exhibition”